<p>[Pāli: <i>Tevijjasutta</i>, D 13]</p>
<p>Cho đến thời đức Thích Tôn, kinh điển Vệ-đà được lưu truyền chỉ mới ba bộ mà trong Hán dịch thường gọi là Tam minh (<i>tevijjā</i>). Đay không phải là tam minh trong sự chứng đắc của một vị A-la-hán. Kinh này gọi là <i>Tam minh</i>, chỉ cho ba Vệ-đà, vì nội dung đề cập tín ngưỡng căn bản của Bà-la-môn, là sinh lên Phạm thiên giới, cộng trú với Phạm thiên (<i>Brahman</i>). Thuyết cộng trú Phạm thiên về sau phát triển thành chủ đề triết học và thần học trong trường phái Phệ-đàn-đà (<i>Vedānta</i>) và Di-man-tát (<i>Mimāṃsā</i>).</p>
<p>Kinh Phật không hoàn toàn bác bỏ tín ngưỡng Phạm Thiên. Vị trí của Phạm Thiên trong vòng lưu chuyển sinh tử cũng như nguồn gốc phát sinh tín ngưỡng Phạm thiên, được nói rõ trong kinh <i>Phạm võng</i> (<i>Brahmajālasutta</i>, D 1).</p>