Chuyện tiền thân Đức Phật P014 : CHUYỆN CON NAI GIÓ (Tiền thân Vàtamiga)
Khi Đức Phật trú tại Kỳ Viên, các Tỳ-kheo bàn luận về Trưởng lão Cullapindapatika Tissa. Trước khi xuất gia, Tissa là con trai duy nhất của một gia đình triệu phú tại Vương Xá. Vì tha thiết muốn tu hành, vị ấy từng nhịn ăn bảy ngày để được cha mẹ cho phép xuất gia. Sau đó, Tissa sống nghiêm túc theo hạnh đầu đà, đi khất thực từng nhà và được nhiều người kính trọng. Cha mẹ vì thương nhớ con nên thuê một kỹ nữ xinh đẹp đến Xá-vệ để dụ vị ấy hoàn tục. Biết Tissa ưa thích thức ăn ngon, nàng thường xuyên cúng dường các món hợp khẩu vị, từng bước tạo sự thân quen và khiến vị ấy sinh tâm tham đắm. Sau khi chiếm được lòng tin, nàng giả bệnh rồi mời Tissa vào phòng riêng. Do bị lòng tham vị ngon chi phối, vị ấy phá bỏ sự phòng hộ, rơi vào quyền lực của nàng và bị đưa trở về Vương Xá. Khi biết chuyện, Đức Phật nói rằng vị Tỳ-kheo ấy không chỉ trong hiện tại mới bị chinh phục bởi sự ham thích mùi vị; trong một đời quá khứ, cũng chính vì tham ăn mà vị ấy rơi vào cảnh nguy hiểm.
ID:595
Các tên gọi khác
General Information
Ngày khởi tạo : 2023-11-12 18:57:12
Edit time : 07/23/2026 11:56:36 - Số lần chỉnh sửa : 3
| Danh sách | : | Liên quan |
|---|---|---|
| : |
1454.007_ch-01-p-gioi-chuyen-13-14-15-16
Duyên khởi:khi ở tại Kỳ Viên, bậc Ðạo Sư đã kể về Trưởng Lão Cullapindapatika Tissa.
Đức Phật là : vua Ba-la-nại
Nhóm tiền thân :Sanjaya là người kỹ nữ có nhan sắc, con nai gió là Cullapindapatika, còn vua Ba-la-nại là Ta vậy.
Mục lục, bài liên quan & media
Chuyện tiền thân Đức Phật P014 : CHUYỆN CON NAI GIÓ (Tiền thân Vàtamiga)
14. CHUYỆN CON NAI GIÓ (Tiền thân Vàtamiga)
Câu chuyện này, khi ở tại Kỳ Viên, bậc Ðạo Sư đã kể về Trưởng Lão Cullapindapatika Tissa. Theo truyền thống, khi bậc Ðạo Sư ở tại Trúc Lâm, gần Vương Xá, con trai của một gia đình triệu phú giàu có, tên là Tissakumara, một hôm đi đến Trúc Lâm, nghe bậc đạo sư thuyết pháp. Tissa về nhà, xin phép xuất gia, nhưng cha mẹ không bằng lòng. Tissakumara bèn nhịn đói trong bảy ngày như Ratthapàla (Kinh Trung Bộ số 83) và được cha mẹ chấp thuận xuất gia với bậc Ðạo Sư.
Ðộ nửa tháng, sau khi truyền giới xuất gia cho Tissakumara, bậc Ðạo Sư, từ Trúc Lâm đi đến Kỳ Viên. Tại đấy, vị thiện nam này theo người ba hạnh đầu đà, dùng thời gian khất thực từng nhà ở Xá-vệ. Với danh xưng Trưởng lão Cullapindapatika, vị ấy trở thành sáng chói trong Giáo pháp bậc Ðạo sư như mặt trăng giữa bầu trời.
Trong khi ấy, tại Vương Xá, nhân một ngày hội lớn được tổ chức, cha mẹ của Trưởng lão lấy đồ trang sức, mà con thường dùng trong khi còn ở nhà, bỏ vào trong một cái hộp bạc đặt lên trên ngực, vừa khóc vừa nói như sau:
– Trong các ngày hội vui khác, con chúng ta thường mang những đồ trang sức này. Sa-môn Cồ-đàm đem đứa con một của chúng ta đi đến thành Xá-vệ. Nay con chúng ta ngồi ở đâu? đứng ở đâu?
Một kỹ nữ có nhan sắc đi đến gia đình ấy, thấy vợ nhà triệu phú khóc, liền hỏi vì sao bà khóc. Bà kể lại câu chuyện. Người Kỹ nữ thưa:
– Thưa bà, con trai bà ưa thích gì?
– Nó ưa thích thứ này, thứ này!
– Nếu bà cho con chủ quyền hoàn toàn trong gia đình này, con sẽ đem con trai bà về.
Bà vợ triệu phú chấp thuận lời đề nghị, cho tiền phí tổn, tiễn kỹ nữ đi với tùy tùng đông đảo:
– Hãy đi và dùng sức mạnh của mình đem con ta về.
Người kỹ nữ ấy ngồi trong xe có màn che đi đến Xá-vệ, tạm trú tại con đường Trưởng Lão thường đi khất thực. Nàng được vây quanh với đoàn tùy tùng của mình, và không cho Trưởng lão thấy những người tùy tùng cùng đến từ gia đình triệu phú. Khi Trưởng lão bắt đầu đi vào đường này khất thực, nàng dùng thìa, dùng bát cúng dường đồ ăn, trói buộc Trưởng lão với lòng tham vị, lần lượt mời Trưởng lão vào ngồi trong nhà và cúng dường đồ ăn.
Khi biết Trưởng lão đã bị mình chinh phục, nàng giả đau, nằm ở phòng trong. Trưởng lão, trong khi đi khất thực từng nhà , đến tại cửa nhà nàng. Người hầu cầm lấy bình bát của vị ấy và mời vào ngồi trong nhà. Sau khi ngồi, Trưởng lão hỏi:
– Nữ cư sĩ ở đâu?
– Thưa Tôn giả, nữ cư sĩ bị đau, và mong muốn được thấy Tôn giả.
Bị trói buộc bởi lòng tham vị ngon, phá hoại giới cấm mình đã chấp nhận, Trưởng lão đi vào phòng ngủ của nàng. Sau đó nàng kể lại nguyên do nàng đến đây cám dỗ vị ấy, trói buộc vị ấy với lòng tham vị, khiến vị ấy từ bỏ sự xuất gia, đặt vị ấy vào trong thế lực của mình, và đưa vị ấy ngồi trong xe với đoàn tùy tùng đông đảo, đi về Vương Xá. Sự việc này được lan truyền rộng rãi. Các Tỷ-kheo ngồi trong Pháp đường nói chuyện này:
– Này chư Hiền giả, một Kỹ nữ có nhan sắc đã trói buộc Trưởng lão Cullapindaptika Tissa với lòng tham vị ngon và đã đem Trưởng lão đi!
Bậc Ðạo Sư đi đến Pháp đường ngồi xuống trên bảo tọa được soạn sẵn, và hỏi chuyện gì đang được các Tỷ-kheo bàn. Các Tỷ-kheo ấy thuật lại chuyện ấy. Bậc Ðạo Sư nói:
– Này các Tỷ-kheo, không phải chỉ bây giờ Tỷ-kheo này bị trói buộc bởi lòng tham vị, đã rơi vào thế lực của nàng, mà thuở trước kẻ ấy cũng đã rơi vào thế lực của nàng.
Rồi Thế Tôn kể câu chuyện quá khứ.
*
Thuở xưa, khi vua Brahmadattha trị vì ở Ba-la-nại, có một người giữ vườn tên là Sanjaya. Một con nai gió đi đến khu vườn ấy, thấy Sanjaya liền bỏ chạy. Sanjaya không làm cho nó sợ hãi, cho nó thoát đi. Con nai ấy tiếp tục đến và thường đi qua lại trong khu vườn. Người giữ vườn thường hái các loại hoa quả trong vườn, và hàng ngày dâng vua. Một ngày kia, vua hỏi:
– Này khanh, khanh có thấy sự việc gì lạ ở trong khu vườn không?
– Tâu Ðại Vương, con không thấy gì khác, con chỉ thấy một con nai gió đi đến, đi qua đi lại trong khu vườn.
– Khanh có bắt nó được không?
– Nếu được một chút mật ong, con có thể dẫn nó đến ngay trong nội cung.
Vua bảo cho kẻ ấy mật ong.
Người giữ vườn lấy mật, đi đến khu vườn tại chỗ con nai gió thường đi, kẻ ấy bôi cỏ với mật và ẩn núp. Con nai đi đến ăn cỏ có dính mật, bị trói buộc bởi lòng tham vị, không đi chỗ khác, chỉ đến khu vườn. Người giữ vườn biết được con nai đã tham đắm cỏ dính mật, liền dần dần xuất đầu lộ diện. Những ngày đấu thấy người giữ vườn, con nai ấy liền bỏ chạy, nhưng rồi thấy luôn, nói khởi lòng tin, dần dần đến ăn cỏ đặt trong tay người giữ vườn.
Người giữ vườn biết đã lấy được lòng tin của con thú ấy, bèn rải đến đường những cành lá non dày như tấm thảm cho đến nội cung, quàng bên nách một hũ đựng mật, giắt một nắm cỏ và thắt lưng, rải cỏ có dính mật trước mặt con nai, và đưa nó đến tận nội cung.
Khi con nai đã vào tận nội cung, họ đóng cửa lại. Con nai thấy người, hoảng hốt, sợ phải chết, cứ chạy qua chạy lại trong nội cung. Nhà vua từ lâu đài đi xuống, thấy con nai hoảng sợ, liền nói:
– Con nai gió này, cả một tuần không đi đến chỗ nó thấy người, trọn đời không đi đến chỗ nó sợ hãi, con vật sống nơi rừng rậm ấy bị trói buộc bởi lòng tham vị, nay đã đi đến cảnh ngộ như thế này! Thật vậy, không có gì ác độc hơn là lòng tham vị ở đời.
Rồi với bài kệ, vua thuyết pháp:
Không gì ác hại hơn
Truyền thuyết nói là vậy,
Ở nhà hay với bạn,
San-gia-da với vị
Chinh phục con nai gió
Chỉ nương tựa núi rừng.
Sau khi nói vậy, vua liền thả con nai ấy về rừng.
*
Bậc Ðạo Sư nói:
– Này các Tỷ-kheo, người kỹ nữ có nhan sắc ấy không phải chỉ nay mới trói buộc vị ấy với lòng tham vị, và chinh phục vị ấy, nhưng trong thời quá khứ cũng đã làm như vậy.
Sau khi thuyết pháp thoại này, Thế Tôn kết hợp hai câu chuyện với nhau, rồi kết luận với sự nhận diện Tiền thân như sau:
– Thời ấy, Sanjaya là người kỹ nữ có nhan sắc, con nai gió là Cullapindapatika, còn vua Ba-la-nại là Ta vậy.
-ooOoo-
14. CHUYỆN CON NAI GIÓ
Tiền thân Vātamiga
Hoàn cảnh Đức Phật kể chuyện
Khi Đức Phật trú tại Kỳ Viên, các Tỳ-kheo bàn luận về Trưởng lão Cullapindapatika Tissa.
Trước khi xuất gia, Tissa là con trai duy nhất của một gia đình triệu phú tại Vương Xá. Vì tha thiết muốn tu hành, vị ấy từng nhịn ăn bảy ngày để được cha mẹ cho phép xuất gia. Sau đó, Tissa sống nghiêm túc theo hạnh đầu đà, đi khất thực từng nhà và được nhiều người kính trọng.
Cha mẹ vì thương nhớ con nên thuê một kỹ nữ xinh đẹp đến Xá-vệ để dụ vị ấy hoàn tục. Biết Tissa ưa thích thức ăn ngon, nàng thường xuyên cúng dường các món hợp khẩu vị, từng bước tạo sự thân quen và khiến vị ấy sinh tâm tham đắm.
Sau khi chiếm được lòng tin, nàng giả bệnh rồi mời Tissa vào phòng riêng. Do bị lòng tham vị ngon chi phối, vị ấy phá bỏ sự phòng hộ, rơi vào quyền lực của nàng và bị đưa trở về Vương Xá.
Khi biết chuyện, Đức Phật nói rằng vị Tỳ-kheo ấy không chỉ trong hiện tại mới bị chinh phục bởi sự ham thích mùi vị; trong một đời quá khứ, cũng chính vì tham ăn mà vị ấy rơi vào cảnh nguy hiểm.
Câu chuyện tiền thân
Thuở xưa, khi vua Brahmadatta trị vì tại Ba-la-nại, có một người giữ vườn tên Sanjaya.
Một con nai gió thường đi vào khu vườn của nhà vua. Lúc đầu, mỗi khi thấy Sanjaya, nó đều lập tức bỏ chạy. Người giữ vườn không đuổi bắt hay làm nó sợ, nên dần dần con nai thường xuyên quay lại.
Một hôm, nhà vua hỏi Sanjaya có điều gì lạ trong khu vườn không. Sanjaya nói rằng có một con nai gió thường đến ăn cỏ. Khi vua hỏi liệu có thể bắt được nó không, người giữ vườn trả lời rằng chỉ cần một ít mật ong, ông có thể dẫn con nai vào tận hoàng cung.
Được nhà vua cấp mật, Sanjaya bôi mật lên những ngọn cỏ nơi con nai thường ăn rồi ẩn mình quan sát.
Con nai nếm được cỏ ngọt, sinh lòng tham thích và không còn đi nơi khác. Ngày nào nó cũng quay lại khu vườn để tìm thứ cỏ có mật.
Sanjaya dần dần xuất hiện trước mặt nó. Ban đầu con nai hoảng sợ bỏ chạy, nhưng vì ham thức ăn ngon nên lại quay về. Lâu ngày, nó mất cảnh giác và ăn cả cỏ từ tay người giữ vườn.
Khi biết con nai đã hoàn toàn tin tưởng, Sanjaya rải một con đường bằng cành lá non từ khu vườn đến tận nội cung. Ông vừa đi vừa đặt cỏ tẩm mật trước mặt, khiến con nai mải mê ăn mà theo ông vào hoàng cung.
Ngay khi con nai bước vào, cửa cung liền đóng lại. Thấy quá nhiều người, nó vô cùng hoảng sợ, chạy tới chạy lui vì tưởng mình sắp chết.
Lời dạy của vua Ba-la-nại
Nhìn thấy con nai rừng vốn rất nhút nhát nhưng vì ham vị ngọt mà tự đi vào nơi nguy hiểm, nhà vua nhận ra sức mạnh đáng sợ của lòng tham.
Vua dạy rằng một con vật sống tự do giữa núi rừng, vốn tránh xa con người và những nơi đáng sợ, vẫn có thể bị chinh phục chỉ bằng một chút thức ăn ngon. Không có gì dễ đưa chúng sinh vào cảnh nguy hiểm bằng sự tham đắm các mùi vị và khoái lạc.
Sau đó, nhà vua ra lệnh mở cửa, thả con nai trở về rừng.
Nhận diện tiền thân
-
Người giữ vườn Sanjaya là tiền thân của người kỹ nữ.
-
Con nai gió là tiền thân của Trưởng lão Cullapindapatika Tissa.
-
Vua Ba-la-nại là tiền thân của Đức Phật.
Ý nghĩa chính
Câu chuyện cảnh báo về sự nguy hiểm của lòng tham vị ngon và sự buông lỏng phòng hộ các giác quan.
Con nai vốn sống tự do trong rừng nhưng vì mê cỏ tẩm mật mà dần mất cảnh giác, tin tưởng người đặt bẫy và tự bước vào nơi giam giữ. Cũng vậy, người tu hành nếu chạy theo thức ăn ngon và khoái cảm giác quan sẽ dễ đánh mất chánh niệm, giới hạnh và lý tưởng ban đầu.
Sự sa ngã thường không xảy ra ngay lập tức. Nó bắt đầu từ một ham thích nhỏ, rồi trở thành thói quen, sự thân quen, lòng tin sai chỗ và cuối cùng là mất tự chủ.
Bài học
Người tu cần tiết chế trong ăn uống, giữ gìn các giác quan và nhận biết nguy hiểm ngay từ những tham muốn nhỏ. Một chút vị ngọt có thể trở thành chiếc bẫy khiến người thiếu chánh niệm đánh mất tự do và con đường tu tập của mình.
Các nhân vật ở đây
Đọc tiếp & nội dung liên quan
Top bài viết liên quan
Dựa trên các chuyên mục chung với bài đang đọc, ưu tiên nội dung được quan tâm.
Bài viết cùng chuyên mục
Tiền thân Đức Phật ( Tiểu Bộ Nikaya)
Báo lỗi nội dung
Chọn vấn đề bạn phát hiện. Quản trị viên sẽ nhận báo cáo kèm đúng trang hiện tại.

Mốc I : Hoàn cảnh trước khi Phật ra đời
Mốc II : Sự kiện Phật đản sanh
Mốc III: Giai đoạn tuổi thơ của Bồ tát Tất Đạt Đa
Mốc IV : Giai đoạn trưởng thành - xuất gia
Mốc V : Tầm đạo
Mốc VI : Thành đạo
Mốc VII: Những vị đệ tử đầu tiên
Mốc VIII : Tăng đoàn lớn mạnh
Mốc IX: Mười ba năm cuối cuộc đời Đức Phật
Mốc X : Đức Phật nhập niết bàn